Trong thế giới game rộng lớn, có một điều đặc biệt về những hoạt động phụ nhỏ được khéo léo lồng ghép vào các tựa game lớn. Dù đó là một trò chơi thẻ bài độc đáo, một mô phỏng câu cá đơn giản, hay thậm chí là một hệ thống nuôi thú cưng phức tạp, minigame luôn có cách để chiếm lấy sự chú ý và đôi khi còn vượt qua sức hấp dẫn của phần chơi chính. Có những lúc, chúng ta mải mê với các minigame đến mức quên mất mục tiêu ban đầu của trò chơi, biến chúng thành trung tâm của trải nghiệm.
Ký Ức Đẹp Về Các Minigame Thời Thơ Ấu
Thời thơ ấu, tôi đã dành vô số giờ đắm chìm vào Sonic Adventure 2 trên chiếc Dreamcast của mình. Nhưng kỳ lạ thay, những kỷ niệm sâu sắc nhất lại không phải là những màn chạy đua tốc độ hay đập phá robot, mà là hàng giờ chăm sóc Chao trong Khu Vườn Chao.
Đối với những ai chưa biết, Sonic Adventure 2 có một minigame mô phỏng nuôi thú cưng tên là Khu Vườn Chao, có thể mở khóa bằng cách tìm một chiếc chìa khóa trong phần chơi chính. Tại Khu Vườn Chao này, người chơi có thể nuôi “Chao”—những sinh vật nhỏ đáng yêu có thể tìm và thu thập được trong game.
Khi Chao nở ra, có vô vàn điều bạn có thể làm để giúp chúng lớn lên. Bạn có thể cho chúng ăn, vuốt ve, đưa chúng đến trường mẫu giáo, đặt tên và đưa đến bác sĩ khi chúng ốm. Bạn thậm chí có thể lai tạo những con Chao mới và cho chúng thi đấu trong các cuộc đua hoặc võ karate.
Từ khoảnh khắc tôi khám phá ra minigame này trong Sonic Adventure 2, ưu tiên của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Tôi bắt đầu dành phần lớn thời gian trong khu vườn thay vì phần game chính, và thậm chí còn chơi lại các màn đã hoàn thành chỉ để kiếm đủ vòng nhẫn mua sắm cho Chao của mình. Với cách tôi đối xử với nó, Khu Vườn Chao có lẽ chính là phần game chính, và các màn chơi của Sonic chỉ là phương tiện để hỗ trợ cho “cơn nghiện” Chao của tôi.
Không chỉ riêng Khu Vườn Chao của Sonic mới khiến tôi mê mẩn. Tôi luôn là một “fan cứng” của những minigame chất lượng. Tôi vẫn nhớ mình đã có những giờ phút giải trí tuyệt vời với minigame Sushi-Go-Round trong Pokémon Stadium và dành hàng giờ chơi Picture Poker trong Super Mario 64 DS.
Minigame: Giá Trị Bổ Sung Đáng Kinh Ngạc
Tôi nghĩ một phần lý do khiến tôi yêu thích minigame đến vậy là chúng mang lại giá trị giải trí rất lớn so với chi phí bỏ ra. Khám phá một minigame mới giống như tải về một gói mở rộng (expansion pack), nhưng điều tuyệt vời hơn là bạn nhận được một trò chơi hoàn toàn khác mà không phải trả thêm bất kỳ khoản phí nào.
Các tựa game khác nhau có những chiến lược riêng để giới thiệu nội dung bổ sung thông qua minigame. Nhiều game nhập vai (RPG) sử dụng chúng để thêm một lớp chiều sâu và tính nhập vai mới. Đó là lý do tại sao bạn sẽ nhận thấy rất nhiều game RPG có một loại trò chơi cờ hoặc thẻ bài nào đó gắn liền mật thiết với truyền thuyết (lore) của chúng. Đối với The Witcher 3: Wild Hunt, đó là Gwent; với Star Wars: Knights of the Old Republic, đó là Pazaak; và với Horizon Forbidden West, đó là Machine Strike.
Tuy nhiên, một số tựa game lại bổ sung minigame không liên quan gì đến cốt truyện chính hoặc thậm chí đối lập hoàn toàn với tông màu của game. Các minigame này đôi khi có phong cách đồ họa khác biệt hoàn toàn so với game chính. Đây chính là những loại minigame yêu thích của tôi.
Một tựa game như vậy mà tôi nghĩ đến ngay lập tức là Yakuza 0. Phần game chính là một trò chơi phiêu lưu hành động về xã hội đen, nhưng các minigame lại đa dạng đến bất ngờ. Có câu cá, bowling, ném phi tiêu, và bóng chày, nhưng cũng có Telephone Club (nơi bạn cố gắng hẹn hò qua điện thoại), Japan Catfight Club (nơi bạn đặt cược vào một câu lạc bộ đấu võ ngầm), và Disco (nơi bạn thể hiện những điệu nhảy).
Một tựa game khác cũng sử dụng minigame một cách rộng rãi là loạt Final Fantasy. Phần game chính thường tập trung vào chiến đấu, nhưng các minigame cho phép bạn làm mọi thứ từ đua xe đến thể thao hay chơi bài. Cụ thể trong Final Fantasy VII, có đủ loại minigame như Đua Chocobo, Blitzball và Galactic Saviors.
Khi Minigame Hồi Sinh Các Tựa Game Retro Kinh Điển
Đôi khi, các nhà phát triển game sẽ ẩn giấu những trò chơi retro kinh điển bên trong các tựa game lớn và hiện đại hơn như một minigame. Việc tìm thấy những quả trứng phục sinh (Easter egg) này luôn rất thú vị. Bạn sẽ có một chút hoài niệm ngọt ngào, hoặc có cơ hội trải nghiệm những trò chơi retro từ thời trước mà có thể bạn sẽ không bao giờ có dịp chơi nếu không nhờ đó.
Ví dụ, DOOM Eternal đã khéo léo đưa cả hai phiên bản DOOM kinh điển và DOOM 2 vào game như những minigame.
Tương tự, trong Cyberpunk 2077, bạn có thể chơi một trò chơi retro lấy cảm hứng từ Wolfenstein 3D mang tên Arasaka Tower 3D, và trong Call of Duty: Black Ops Cold War, bạn có thể chơi một trò chơi tương tác văn bản (interactive fiction game) tên là Zork.
Minigame: Nơi “Nghỉ Chân” Tuyệt Vời Sau Những Giờ Hành Động Căng Thẳng
Ngày nay, các trò chơi điện tử thường dài hơn bao giờ hết, và việc tìm thấy một tựa game mới có thể hoàn thành trong một cuối tuần gần như là điều không thể. Tôi có cảm xúc lẫn lộn về điều này. Một mặt, tôi yêu thích những thế giới rộng lớn và cảm thấy xứng đáng với số tiền bỏ ra, nhưng mặt khác, đến một lúc nào đó, việc chơi cùng một trò chơi hàng giờ liền bắt đầu trở nên mệt mỏi.
Thay vì chơi game cho đến khi cảm thấy “burnout”, hoặc chuyển sang một trò chơi khác và có nguy cơ bỏ dở tựa game đang chơi, tôi xen kẽ quá trình chơi chính bằng những “phân nhánh” minigame thường xuyên. Các minigame hoạt động như những quãng nghỉ, giúp bộ não tôi có cơ hội phục hồi sau những kích thích từ game chính.
Tôi nhận thấy rằng sau khi dành vài phút thư giãn với một minigame, tôi quay trở lại game chính với sự hứng thú và trân trọng hơn với lối chơi, thay vì chỉ chơi cho xong nhiệm vụ.
Tuy nhiên, hãy cẩn trọng; không phải tất cả minigame đều cải thiện trải nghiệm chơi game của bạn. Đôi khi, các nhà phát triển thêm minigame chỉ để kéo dài thời lượng chơi, trong khi những minigame khác chỉ tồn tại để thuyết phục bạn chi tiền trong game. Đừng để bị cuốn vào những trò chơi không tôn trọng thời gian của bạn. Theo nguyên tắc chung, nếu một minigame có chứa các giao dịch siêu nhỏ (microtransactions) thì có lẽ nó không đáng để bạn dành thời gian.
Từ Màn Hình Đến Đời Thực: Khi Minigame Trở Thành Hiện Thực
Tôi đã chơi không ít minigame, và một vài trong số đó quá hay đến nỗi chúng có một cuộc sống riêng. Một ví dụ điển hình là trò chơi thẻ bài Gwent, từ The Witcher 3.
Trò chơi này quá phổ biến đến mức CD Projekt RED, nhà phát triển đứng sau game, đã phát hành nó dưới dạng một trò chơi độc lập có tên Gwent: The Witcher Card Game. Thậm chí đến ngày nay, vài năm sau khi phát hành, vẫn có rất nhiều sự quan tâm xung quanh nó. Trên thực tế, Hachette Board Games gần đây đã tiết lộ rằng sẽ có một phiên bản vật lý của trò chơi vào cuối năm nay, và rất nhiều người đang mong đợi điều này.
Hình ảnh bộ bài Gwent từ The Witcher 3, minh họa cho thành công của minigame khi trở thành trò chơi độc lập.
Tôi cũng từng nghe về việc mọi người tạo ra các trò chơi vật lý từ các minigame trong video game. Trên Reddit, bạn có thể tìm thấy các dự án dành riêng cho việc tạo ra bộ bài tùy chỉnh cho các minigame như Triple Triad từ Final Fantasy và Orlog từ Assassin’s Creed Valhalla. Thậm chí có người còn in 3D cả bàn cờ và quân cờ cho Machine Strike.
Cá nhân tôi, minigame đang cuốn hút tôi hiện tại là Dice từ Kingdom Come: Deliverance, và may mắn thay, nó có lợi thế là rất dễ chơi—tất cả những gì bạn cần chỉ là vài viên xúc xắc và một chiếc cốc. Giờ đây, khi đã học được luật và quen với trò chơi, tôi đang nghiêm túc cân nhắc mua một bộ và giới thiệu trò chơi này cho bạn bè trong những buổi tối chơi game.
Minigame có thể chỉ là một phần nhỏ trong các trò chơi điện tử, nhưng chúng lại có tác động rất lớn. Chúng thêm chiều sâu, những bất ngờ thú vị và một khoảng nghỉ đáng hoan nghênh khỏi hành động chính. Thế giới game trở nên phong phú hơn nhờ có chúng, đặc biệt khi chúng có thể tự mình đứng vững.